Hiển thị các bài đăng có nhãn Giáo dục. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Giáo dục. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 7 tháng 4, 2017

Vì sao trẻ em ở Mỹ thường rất tự tin

Trẻ em ở Mỹ dù có học giỏi hay không, ngoại hình xấu đẹp thế nào, dáng người cao thấp mập ốm ra sao thì đều rất tự hào về bản thân, rất năng động sôi nổi, các bé luôn cảm thấy mình đặc biệt. Nói cách khác, những đứa trẻ này đều cực kỳ tự tin.
Vậy thì trẻ em ở Mỹ có được sự tự tin này từ đâu?






1. Tình yêu thương vô điều kiện của cha mẹ khiến trẻ tự tin
Chuyên gia tâm lý cho rằng sự tự tin của trẻ về cơ bản là đến từ tình yêu thương vô điều kiện của cha mẹ, đây là sự khẳng định giá trị bản thân của một con người.

Thứ Hai, 31 tháng 8, 2015

GIẢI MÃ VÀ LÀM CHỦ CẢM XÚC

Nói về chỉ số EQ
Một thời thiên hạ đã đình đám với chỉ số IQ. Nó được lăng xê lên như là hình ảnh của một năng lực vượt trội, là liều thuốc của mọi khó khăn, yếu kém. Các công ty thi nhau đưa ra các bài Test IQ để đánh giá nhân tài, nhằm tuyển chọn được những người giỏi nhất.
Bây giờ đến lượt EQ lên ngôi. Người ta bảo rằng những người EQ cao là những người có phẩm chất vượt trội về tinh thần và đạo đức, là hiện thân của tính nhân bản và những linh cảm siêu phàm. Cái này thì lại cao hơn IQ một bậc và có khả năng mang lại những thành công vượt trội trong tương lai.
EQ là gì?
EQ là chỉ số đo lường khả năng xúc cảm của một người. Nhưng hệ đo lường của nó không nhằm đánh giá một người nào đó là máu lạnh hay mít ướt, có biết thưởng thức văn chương nghệ thuật không. Nó cũng không phải là một thứ đối lập với IQ, kiểu như người nào có IQ cao thì EQ sẽ thấp hay ngược lại.


Thứ Bảy, 9 tháng 8, 2014

Đi tìm sự thật ở nhà trường Việt Nam - Giáo dục VN đi về đâu ???

Giáo dục, góc nhìn,  tranh luận, Việt NamTheo dõi những thảo luận trên các trang mạng xã hội hiện nay, những khái niệm "debate", "critical thinking" được đề cập nhiều.
Ở các nền giáo dục tiên tiến, đây là những phương pháp có tính cạnh tranh giúp thay đổi môi trường và không gian học tập cho giới trẻ; xây dựng khả năng tư duy độc lập, trách nhiệm trong diễn đạt tư duy và thái độ tôn trọng trong giao tiếp.
Còn ở Việt Nam, câu chuyện "tranh luận" và "tư duy phản biện" ở trong nhà trường ra sao? VietNamNet giới thiệu một góc nhìn của GS Vũ Đức Vượng, Giám đốc Chương trình Giáo dục Tổng quát, ĐH Hoa Sen, TP HCM.
Giáo sư Vũ Đức Vượng
“Tư duy phản biện” mới chỉ được dạy một chiều
Ông có thể cho biết cụ thể về tranh biện trong giáo dục?
- Tranh biện là xương sống của giáo dục. Trong các môn khoa học tự nhiên, người nghiên cứu có thể chứng minh được sự thật khi dùng những dữ kiện hay thử nghiệm tự nhiên vào việc này. Gallileo, dù có phải “phản tỉnh” để tránh bị hỏa thiêu, nhưng cuối cùng vẫn được công nhận là người đã tìm ra sự thật về vũ trụ.
Trong các môn khoa học xã hội hoặc nhân văn, một là vì hoàn cảnh phức tạp hơn (cứ thử định nghĩa hai chữ “tình yêu” đi) và hơn nữa, nhà nghiên cứu xã hội chỉ có thể quan sát và phân tích, chứ không thể dùng con người để thí nghiệm như nhà sinh học dùng con chuột bạch, nên tìm ra sự thật buộc lòng phải tranh luận. Cũng đã từng có những thuyết sai lệch được thừa nhận như sự thật một thời gian, nhưng rồi cũng bị đào thải. Trong nhiều thế kỷ trước đây, người da mầu bị người da trắng coi là thiếu thông minh, lạc hậu, và đã có nhiều nhà khoa học “chứng minh” giả thuyết này. Hoặc những lời dạy của Khổng tử về thân phận phụ nữ đã từng được coi như “chân lý” ở Á châu trong nhiều thế kỷ. Đến thế kỷ này, chúng ta đã chứng minh ngược lại.
Vì thế, con người vẫn hy vọng là với tranh luận, chúng ta sẽ dần dần tìm ra sự thật về chính chúng ta, và về xã hội chúng ta đang sống.
Những khái niệm như "debate", "critical thinking" được dạy rộng rãi ở đại học nước ngoài, khi vào trường đại học ở Việt Nam thì phát triển thế nào, thưa ông?
- Nói chung, giáo dục phương Tây (hầu hết Âu và Mỹ châu) đặt nền tảng trên logic, do đó tranh luận, phản biện, hoặc so sánh các ý kiến khác biệt là chuyện không thể thiếu. Trừ thời Trung cổ ở Âu châu, truyền thống tranh biện đã phát triển mạnh mẽ qua các triết gia Hy Lạp, La Mã, rồi nối tiếp lại từ thời Phục Hưng (Renaissance) cho tới nay. Nền giáo dục đại học ở những nước này cũng theo một truyền thống đó, đòi hỏi nghiên cứu khoa học dựa trên tìm tòi, tranh biện, so sánh của nhiều người.
Trong khi đó, bên Á châu chúng ta đặt trật tự xã hội và tôn vinh những người thầy quan trọng hơn là liên tục tìm ra sự thật. Trong hơn hai nghìn năm, chúng ta theo gương Trung Quốc: Khổng tử không thể nói điều gì sai và những gì từ thế giới bên ngoài đều là “man ri, mọi rợ”. Chúng ta hành hạ, áp đảo những ai có ý kiến khác với “truyền thống” hoặc đặt những câu hỏi khó trả lời.
Cho đến bây giờ, ở Việt Nam ta hầu hết các trường vẫn chưa thoát ra khỏi được cái tư duy “bảo thủ” đó, nên tuy ngoài miệng nói “tư duy độc lập” nhưng trong hành xử, phần đông vẫn ngồi chờ “chỉ đạo” từ trên xuống; hoặc như ngay Bộ GD-ĐT và các UBND cũng không dám nới cái vòng kim cô đè nặng trên trường các cấp. Có những trường tuy nói là dạy “tư duy phản biện” nhưng vẫn dạy theo hướng “một chiều” chứ chưa thực lòng khuyến khích sinh viên, học sinh theo đuổi những luồng tư duy khác.
Hình minh họa về những kỹ năng của "tư duy phán đoán"
Giáo dục, góc nhìn,  tranh luận, Việt NamTôi cũng không thích lắm cụm từ “tư duy phản biện” để dịch “critical thinking” vì nó ám chỉ một lối tranh luận thù nghịch chứ không phải chú tâm tìm ra sự thật. Tôi nghĩ “tư duy phán đoán” có lẽ đúng hơn.
Việc tìm ra ai đúng ở một môi trường như giáo dục – vốn hiển nhiên được cho là dạy toàn điều đúng – có giá trị như thế nào?
- Tôi không hẳn đồng ý với cái “vốn hiển nhiên cho là dạy toàn điều đúng”. Như đã nói ở trên, cái giáo dục từ chương mà ta áp dụng ở Việt Nam từ thế kỷ thứ 11 đến nay không thể coi được là “dạy toàn điều đúng.”
Cái giá trị đích thực của giáo dục phải là một phương pháp, một thói quen, và một lối sống tự tìm tòi, tự đánh giá, và tự chọn lựa suốt đời. Ta phải luôn luôn dùng đầu óc của chính mình, học hỏi cho chính mình, và quyết định cho chính mình trước đã. 
Có những vấn đề từ nguyên thủy của loài người đến nay, chúng ta chưa phải chạm trán, nhưng bây giờ là một vấn đề rất thực tế. Chẳng hạn như thế hệ chúng tôi sẽ bắt đầu phải quyết định sống đến bao lâu là đủ, sống như thế nào mới là đáng sống; và tôi nghĩ nhiều người trong chúng tôi sẽ phải chọn một lối hành xử sao cho đẹp, cho tử tế, với chính mình, với gia đình mình, và với xã hội nói chung.
Khi tranh biện, có nhất thiết phải đi tới cùng không, thưa ông?
- Không. Thứ nhất vì ta không biết đâu là cùng.
Cuộc nội chiến ở Mỹ chấm dứt năm 1863 nhưng đến bây giờ, 150 năm sau, nhiều ngừoi ở miền Nam vẫn không chịu đóng trang sử đó lại.
Các cuộc chiến ở Việt Nam ta trong thế kỷ trước cũng không khác; bao nhiêu điều vẫn còn bí mật. Hoặc bao nhiêu tôn giáo trên thế giới ngày nay, dù đều dạy yêu thương nhau, nhưng trong thực tế vẫn còn tranh nhau ảnh hưởng, hay có những nhóm quá khích còn dùng tôn giáo để đạt những mục tiêu vô nhân đạo.
Thứ hai, con người biết dùng đầu óc và chúng ta luôn luôn tiến tới chứ không chịu đứng yên. Các vấn đề xã hội và nhân văn cũng luôn thay đổi.
Hằng bao nhiêu thế hệ cha mẹ “thương cho roi cho vọt” nhưng bây giờ chúng ta cũng đã nhận ra là “thương cho ngọt cho bùi” có khi còn hiệu quả hơn. Hoặc bây giờ nhiều nhà xã hội học hay tâm lý học kết luận là cái triết lý “cho roi cho vọt” vô tình dạy cho con cháu mình bài học vũ lực giải quyết được mọi việc. Vì thế, cái “cùng” nó “vô cùng” lắm.
Chúng ta chỉ trưởng thành khi chấp nhận không có gì tuyệt đối
Có giảng viên đại học chia sẻ rằng điều chị thất vọng nhất đối với sinh viên là họ không bao giờ đặt câu hỏi hay nhận xét về bài giảng, cho dù có được mời, hay có thời gian chuẩn bị.
Theo ông, những yếu tố nào đã làm tê liệt tư duy phản biện của những người ngày ngày được lĩnh hội tri thức mới?
- Yếu tố quan trọng nhất vẫn là lối dạy và học từ chương của Trung Quốc và của ta. Người Nhật đã bỏ được lối học đó khi Minh Trị lên ngôi năm 1868, và chúng ta đã chứng kiến kết quả vượt bực của họ trong hơn một thế kỷ qua.
Một yếu tố nữa có thể là chính sách quá cứng rắn, đến bóp nghẹt sinh khí của học sinh, sinh viên, của nước ta từ thời phong kiến, sang thời thực dân, và tiếp tục hơn nửa thế kỷ nay.
Lúc nhỏ, lớn lên trong miền Nam, tôi không quan tâm lắm đến chính sách giáo dục thời đó; nhưng bây giờ nhìn lại, tôi mới thấy cái chính sách phần nào có vẻ “đem con bỏ chợ” ấy (laissez faire) lại giúp văn học miền Nam chấp nhận, ngay cả cưu mang được những Bùi Giáng, Trịnh Công Sơn, Phạm Thiên Thư, Tạ Tỵ, Phạm Duy, Duyên Anh, Chu Tử, Trần Văn Trạch, AVT, v.v….
Cho đến bây giờ, chúng ta vẫn chưa có một ngành truyền thông tự do, trung thực; chưa có một nền kinh tế thị trường đích thực để đo được thành quả hoặc thất bại thật; v.v… nói thế, chúng ta đủ hiểu tại sao tư duy phản biện của mọi giới, chứ không riêng gì sinh viên, bị tê liệt đi.
Tranh biện hiếm khi xảy ra ở trường lớp, trong khi ở các diễn đàn bên ngoài HSSV vẫn vô cùng hào hứng với vô số chủ đề khác nhau. Vậy có phải việc tranh biện trong giáo dục, giữa một bên là giáo viên một bên là học viên – là một “cuộc chơi” không có trọng tài, và ưu thế ngay từ đầu dường như đã nghiêng về giáo viên là những người nắm giữ tri thức - đã làm nản chí bất cứ sinh viên muốn tìm kiếm câu trả lời xác đáng nhất cho vấn đề họ quan tâm?
- Tiền đề (premise) này không ổn lắm. Giảng viên là người dẫn đường chứ không phải là người tranh luận với học sinh, sinh viên.
Trong lớp học, giảng viên mở rộng tầm nhìn cho sinh viên, qua những bài đọc, bài thuyết giảng hay những công tác tự tìm tòi. Giảng viên cũng có thể đặt những câu hỏi để sinh viên phải suy nghĩ, tựa như cách dạy của Socrates 25 thế kỷ trước, hoặc tạo cơ hội cho sinh viên tranh luận với nhau. Chỉ như vậy, người sinh viên mới phát huy được khả năng suy nghĩ, tranh luận, và thuyết phục được người khác.
Một điểm nữa không kém quan trọng là chúng ta phải tôn trọng sự khác biệt ở người khác. Chúng ta chỉ trưởng thành được khi chúng ta chấp nhận thế gian này không có gì tuyệt đối, và đôi khi cái mà chúng ta tôn vinh là đạo đức lại là một cái gì vô nhân đạo.
Nếu chúng ta chỉ dạy con em “dựa cột mà nghe” hoặc “im lặng là vàng” thì làm sao chúng ta có thể mong đợi các em tranh luận sắc bén và thú vị được?
Một tương lai… mù mịt 
Theo ông, tranh biện có nên là một kỹ năng cần đưa vào dạy ở trường lớp không? 
- Tranh luận là cốt lõi của các ngành xã hội và nhân văn để đi đến sự thật, như đã nói ở phần đầu.
Hiển nhiên là trường học các cấp phải dạy và khuyến khích khả năng tranh luận. Ngay ở những lớp thấp nhất, như mẫu giáo, giảng viên khéo léo có thể lái những cuộc cãi vã giữa các em thành một cuộc tranh luận có lý lẽ, dựa trên logic và quyền lợi chung… Như vậy cô giáo vừa dạy một kỹ năng sống trong nhóm, vừa dạy kỹ năng tranh luận dựa trên lý trí chứ không trên cảm xúc nhất thời.
Bên Âu Mỹ, có một chủng tộc tuy ít người và bị ngược đãi hàng nghìn năm, nhưng lại rất có ảnh hưởng trong xã hội, là nhóm dân Do Thái. Họ giỏi về nhiều ngành, từ khoa học đến chính trị, từ kinh tế đến giáo dục, từ nghệ thuật đến quân sự, ngay cả khôi hài….
Tôi vẫn nghĩ sắc tộc này phát huy được nhiều tài năng một phần là do truyền thống tranh luận từ trong gia đình ra đến xã hội. 
Điều gì sẽ xảy ra nếu tranh biện tiếp tục bị “từ chối” trong giáo dục?
- Chúng ta, và con cháu chúng ta, sẽ tiếp tục lụn bại trước những thăng trầm của lịch sử, sẽ mãi mãi đuổi theo các nước khác, ngay cả những nước làng giềng, nghèo hơn như Lào, có thể ít tiến sĩ hơn như Campuchia hay Miến Điện, hoặc ít tài nguyên hơn như Singapore. Nhưng họ đã hay sẽ qua mặt chúng ta hết.
Sau hơn ba năm sống và làm việc ở Hà Nội và Sài Gòn, tôi càng ngày càng có cảm tưởng nước ta đã đánh mất thời cơ để xây dựng một Việt Nam tự tin, phồn thịnh, nhân bản và hạnh phúc trong thế kỷ này.
Dĩ nhiên đây là trách nhiệm của thế hệ chúng tôi, và phần nào của thế hệ đàn anh chúng tôi nữa, nhưng tôi không khỏi tiếc nuối là di sản chúng tôi để lại cho con cháu trong thế kỷ này, nhất là về mặt giáo dục, thật là quá khiêm tốn, nếu không muốn nói là đã tụt hậu nhiều. 
Với một nền giáo dục bây giờ vẫn còn loay hoay chuyển mình từ “đọc chép” sang “lấy người học làm trung tâm”, thì tương lai của tranh biện sẽ như thế nào, thưa ông?
- Hai chữ: mù mịt.
Tôi cũng muốn cẩn trọng người đọc là “lấy người học làm trung tâm” cũng chỉ là một phương thức giáo dục thôi, chứ không phải là mục đích của giáo dục. Mục đích, hay triết lý, của giáo dục phải là đào tạo thế hệ đi sau mình không những “thành tài” mà còn phải “thành người” nữa. Đó là thách thức của giáo dục ở mọi nơi, qua mọi thời đại, và không dễ gì đạt được. 
Xin trân trọng cảm ơn ông! 
Theo Vietnamnet - Hạnh Ngân (thực hiện)

VÌ SAO người Việt khó dạy con có tính tự lập - người Nhật khiến con tâm phục khẩu phục

Vì sao người Việt khó dạy con có tính tự lập

Mẹ nào cũng muốn con ngoan và đi vào nề nếp nhưng để các bà mẹ Việt có thể rèn con tự lập được từ nhỏ như những người Tây thì cần phải vượt qua nhiều rào cản trong gia đình mới có thể thành công được.
Sau khi đọc bài viết “Tây dạy con tính tự lập, Việt dạy trẻ làm khổ nhau” của tác giả Điệp Lê nói về các bà mẹ Việt chiều con làm hư chúng và chuốc lấy bận rộn vào mình, tôi cho điều này đúng.
Tác giả Điệp Lê còn nói các bà mẹ Việt chăm con theo dư luận, tôi thấy điều này cũng đúng. Thế nhưng liệu bà mẹ Việt có thể tự áp dụng phương pháp của Tây không? Chúng ta hãy nhìn nhận vấn đề rộng ra một chút là sẽ thấy ngay rằng lỗi không phải do các mẹ mà phần nhiều do rào cản từ phong tục tập quán và truyền thống người Việt từ xưa tới nay.
Thứ nhất: Nhiều thế hệ gia đình cùng ở với nhau, thường thì ông bà ở cùng và giúp chăm cháu. Chẳng có con dâu nào dám để con khóc hoặc rèn con tự làm lấy các việc bởi vì ông bà thường là người trách bà mẹ trước và không những thế họ thường làm vậy trước mặt trẻ cho nên trẻ con biết chúng luôn có ông bà ở bên mình bênh vực.
Thứ hai: Nếu không có ông bà mà phải thuê người giúp việc thì chẳng có ông bố bà mẹ nào muốn thấy bà giúp việc rảnh rang, còn con mình thì khóc lóc hoặc phải tự lo cho mình cả. Nếu con không chịu ăn thì làm gì có chuyện để mặc kệ cho nó đói rồi đến một lúc nào đấy nó sẽ phải ăn. Thường thì các bà trông cháu bao giờ cũng bồng bế cháu đi rong ruổi khắp ngõ hẻm nịnh nọt để cho các cháu ăn xong bết bát bột/cháo mới gọi là hoàn thành nhiệm vụ.
Thứ ba: Nếu không có ai giúp mà chủ yếu là do mẹ chăm con thì ông bố có lẽ cũng lườm nguýt vợ nếu vợ rèn con vào khuôn khổ để có thời gian chăm lo cho bản thân mình. Tôi ví dụ như bắt con đi ngủ sớm đúng giờ để mình còn ngủ nghỉ hoặc xem tivi hoặc lên mạng chát chít với bạn bè.
Còn ở bên Tây hầu như không có chuyện ông bà can thiệp vào việc chăm sóc con cái. Nếu họ có đến giúp trông cháu vài buổi thì họ tuyệt đối nghe theo chỉ dẫn của các ông bố bà mẹ chứ họ không tự tiện làm theo ý mình. Tương tự như nếu họ thuê người giúp việc (điều này hiếm, chỉ có nhà giàu may ra mới cam nổi) thì người giúp việc còn nghiêm khắc hơn bố mẹ và gia đình cũng tôn trọng chuyện người giúp việc luyện cho con tự lập.
Việc chăm con ở Việt Nam thì thường chủ yếu là do mẹ chăm. Mặc dù mẹ có khi cũng đi làm cả ngày như bố. Ở Tây thì kể cả người mẹ chỉ ở nhà chăm con thì đến khi có bố ở nhà cũng phải giúp để mẹ còn được nghỉ ngơi.
Ví dụ mẹ phụ trách con cái vào thứ bảy thì đến lượt bố trông con vào Chủ nhật thế là mỗi người có một ngày nghỉ trọn vẹn để đi chơi, gặp gỡ bạn bè hoặc làm gì đó cho bản thân. Nếu mẹ rèn luyện con tốt thì có nhiều lúc bố mẹ còn có thời gian thư giãn cùng nhau mà không vướng bận con.
Mẹ nào cũng muốn con ngoan và đi vào nề nếp nhưng để các bà mẹ Việt có thể rèn con tự lập được từ nhỏ thì phải vượt qua nhiều rào cản trong gia đình mới có thể thành công được.  
Theo VNExpress.net

Vì sao phương pháp phê bình con cái của người Nhật khiến con tâm phục 

Theo các chuyên gia giáo dục sớm Nhật Bản, những đứa trẻ không từng bị bố mẹ phê bình trong gia đình, đến khi ra làm việc ngoài xã hội thường dễ rơi vào tình trạng như: vừa gặp phải sự phê bình của cấp trên lập tức cảm thấy tất cả sụp đổ, tư tưởng mất phương hướng, hành động đi vào tiêu cực bằng cách nộp đơn xin thôi việc…
Theo các chuyên gia giáo dục sớm, bố mẹ nên cần phải phê bình con cái. Phê bình có những tác dụng giáo dục riêng. Thông qua sự phê bình của bố mẹ, trẻ có thể nhận thức đúng sai, hiểu được mặt tích cực hay tiêu cực của vấn đề. Khi trẻ mắc lỗi, nếu bố mẹ đương nhiên bỏ mặc thì coi như chưa làm tròn trách nhiệm của người bố, người mẹ. Điều khó khăn là trong phê bình con cái, bố mẹ phải luôn luôn có thái độ cẩn trọng và nghiêm túc, không những không thể tuỳ tiện quát mắng con cái vô lý mà còn cần những cách thức nói năng sao cho trẻ nhận thức được vấn đề thay vì hình thành tâm lý chán ghét, ứng phó, chống đối bố mẹ. Khi đã phê bình con cái, bố mẹ phải rõ ràng về lập trường, đúng là đúng, sai là sai, phải hợp tình, hợp lý và có sức thuyết phục. Hãy để con cái thật sự tôn trọng và kính phục khi “được” lắng nghe những lời phê bình của bố mẹ!
Để có thể vừa giúp con nhận thức ra và sửa chữa những sai lầm, đồng thời không làm tổn thương đến lòng tự trọng của con, đối với tất cả những người làm bố, làm mẹ, đòi hỏi cả một “nghệ thuật” trong phê bình.
nghệ thuật phê bình con cái 1
Trước hết, khi phê bình con cái, bạn hãy giữ thái độ nghiêm trang, nói chuyện với con bằng lý lẽ mà không phải bằng những lời chì chiết. Quan điểm, lập trường của bạn phải trước sau như một trong suốt câu chuyện. Bản thân “phê bình” có giá trị giáo dục nhưng nếu bạn phê bình con cái một cách hồ đồ thì kết quả dẫn tới sẽ rất không hay. Thêm vào đó, cùng một sự việc, nếu hôm nay bạn ngăn cấm, phê bình con, ngày mai bạn lại cho phép, như thế không những bạn đã không rõ ràng về quan điểm mà đối với trẻ, việc nào đúng, việc nào sau cũng trở nên rất mơ hồ.
Nguyên tắc thứ đến trong phê bình con cái là cách phê bình, mức độ phê bình thoả đáng, hợp lý. Chuyên gia giáo dục sớm Nhật Bản dẫn một ví dụ về một em nhỏ ở tuổi học trung học như sau: vì cho rằng những nội quy của nhà trường là quá khắt khe, cậu bé này đã rủ một số bạn khác phá hoại, gây mất trật tự ở khu ký túc xá. Sau khi gây ra vụ việc, mấy cậu bé quyết định sẽ bỏ học. Biết câu chuyện, thầy Hiệu trưởng đích thân gọi mấy cậu học sinh đã gây lộn xộn trong trường lên phòng của mình. Thầy Hiệu trưởng rưng rưng nước mắt nói với mấy cậu bé: “Thầy thấy những việc các em làm thật đáng trách vô cùng. Nhưng lúc này, thầy không muốn nói điều gì cả. Thầy nghĩ chắc các em cũng đang phải suy nghĩ lại về hành động của mình, đúng không? Thầy hy vọng rằng các em sẽ suy nghĩ lại về những hành động đó”.
Thái độ phê bình nhưng là với tinh thần rộng lượng, kêu gọi sự nghĩ lại của thầy Hiệu trưởng đối với những học sinh trung học này đã có tác động vô cùng mạnh mẽ. Sau lời nói của thầy Hiệu trưởng, những cậu học sinh này đã thôi ý định bỏ học, không những nhận thức được những hành vi sai phạm mà còn hết sức cố gắng để sửa chữa lỗi lầm, rèn luyện bản thân.
Như vậy, vấn đề không phải ở “phê bình con trẻ” mà “làm thế nào để phê bình có tác dụng tối ưu nhất”. Phê bình nghĩa là muốn thay đổi suy nghĩ, thái độ cho đến hành động của đối tương. Nếu như người nghe phê bình chỉ cảm thấy như “vào tai này, ra tai kia” thì những lời phê bình coi như mất giá trị. Với con trẻ, những điều này càng quan trọng. Khi chúng ta thật lòng phê bình con trẻ, ngay đến âm sắc giọng nói cũng nên nhẹ nhàng, thái độ, nét mặt nên từ tốn, nghiêm trang. Khi thực hiện việc “phê bình”, điều chúng ta muốn đưa đến cho bọn trẻ không phải là sự chì chiết mà là thái độ đúng đắn, có lý lẽ, có sức thuyết phục. Giáo sư Hirakv còn rất chi tiết với lời khuyên các bậc phụ huynh nên “ở tư thế đứng” khi tiến hành phê bình con trẻ. Ông cho rằng “đứng” là tư thế nghiêm trang, tạo sức nặng “chính nghĩa” cho hành động phê bình!
Ngoài ra, các bậc phụ huynh cũng nên lưu ý đến không khí trước khi thực hiện “phê bình”. Không nên gây căng thẳng cho cuộc nói chuyện ngay từ phút đầu bằng những mệnh lệnh, những lời quát tháo “phủ đầu”. Thay vì thế, bố mẹ hãy cố gắt bắt đầu bằng những lý lẽ con trẻ dễ chấp nhận, dễ đồng tình. Bố mẹ càng tạo được tâm lý “lắng nghe, chịu nghe” ở con trẻ bao nhiêu thì sự phê bình sau đó càng có kết quả bấy nhiêu. Mỗi lúc con trẻ gây ra một sai lần nào đó, sự việc chắc chắn cũng có những nguyên do ít nhiều. Vì thế, trước khi thực hiện phê bình, bố mẹ cũng nên để con cái tự nói lên những lý do về hành động sai phạm của chính bản thân chúng. Như thế, bố mẹ không chỉ tránh được tính chủ quan trong phê bình mà còn có cơ hội tìm những điểm dựa tâm lí của con để tiến hành phê bình hiệu quả hơn.
nghệ thuật phê bình con cái 2
Phê bình con làm sao để bé nghe lời và rút kinh nghiệm cũng là cả một nghệ thuật. Chỉ là những điều rất nhỏ nhặt nhưng lại rất quan trong cách giáo dục một đứa trẻ đạt hiệu quả cao nhất.
1. Thái độ không nghiêm túc
Nếu đã phê bình con đến nửa ngày trời mà bé vẫn có thái độ như chưa có chuyện gì xảy ra thì trước hết bạn hãy khoan tức giận mà thay vào đó nên tự nghĩ lại xem thái độ của mình khi phê bình con, trách mắng con có đúng hay không, có gây ấn tượng cho bé không?
Nếu như từ đầu đến cuối bạn chỉ tập trung vào việc mắng con thì sẽ khiến bé buồn chán, trong lòng thầm nghĩ “Lại nữa rồi” nhưng không hề quan tâm đến lời nói của bạn.
Các chuyên gia tâm lý cho rằng khi trách mắng hay phê bình con, thái độ cần nghiêm túc, đúng mực và không nên tỏ ra “nộ khí xung thiên”. Điều cần quan tâm là thời điểm, phương pháp và thái độ của bạn khi phê bình bé.
Khi bé làm việc gì sai, bạn có thể để con ngồi xuống rồi bình tĩnh trò chuyện với bé. Việc trò chuyện này không chỉ dùng ngôn từ mà còn thông qua sắc mặt, ngữ điệu, ánh mắt… để bé cảm nhận được thái độ nghiêm túc của bạn, từ đó hiểu được mức độ sai của mình.
2. Nhanh chóng mềm lòng
Sau khi bị cha mẹ phê bình, bé thường nước mắt ngắn dài trông vừa tội nghiệp vừa đáng yêu. Vì thế, người lớn thường cảm thấy mắng như vậy đã đủ rồi, thậm chí còn hơi quá lời nên thường không mắng con nữa mà ôm bé vào lòng vỗ về, có người còn xin lỗi con.
Làm như vậy không hề có lợi trong việc giáo dục con cái bởi trước hết bé sẽ không nhận thức được lỗi của mình gây ra, thứ nữa là dần dần bé sẽ nhận ra cách “điều trị” bố mẹ cho nên những lần trách mắng con sau này hầu như không có tác dụng. Nguy hiểm hơn là bé có thể nghi ngờ bố mẹ “làm quá” mọi chuyện.
3. Chỉ dọa suông
Khi con không nghe lời, nhiều người thường đưa ra hình thức để dọa con, như: không cho ăn cơm, không cho đi chơi, đem cho nhà hàng xóm nuôi… Nhưng tất nhiên chẳng ai biến những lời dọa nạt đó thành hiện thực.
Một vài lần đầu có thể bé sẽ sợ mà vâng lời bạn nhưng khi thấy không có hình phạt nào được thực hiện, bé sẽ bị “nhờn thuốc” và không coi trọng lời nói của cha mẹ nữa.
Các chuyên gia tâm lý cho rằng đưa ra hình phạt trong việc giáo dục con là không sai, nhưng bố mẹ nên chọn những hình thức phù hợp và phải nghiêm túc thực hiện, giám sát, như: không cho xem ti vi, không cho chơi đồ chơi…
4. Chỉ phê bình con mà không khen
Nếu bạn chỉ chăm chăm nhìn vào khuyết điểm của bé mà bỏ qua ưu điểm và những việc tốt bé làm được thì đó hoàn toàn không phải cách giáo dục tốt. Cách tốt nhất là mắng con đúng lúc, khen đúng mực thì hiệu quả trong lời nói của bạn sẽ được bé “hưởng ứng” tốt hơn, biết nghe lời cha mẹ hơn.
nghệ thuật phê bình con cái 3
Những phân tích dưới đây có thể cho thấy 4 lỗi cơ bản khiến con hư đều xuất phát từ bố mẹ khen ngợi hoặc phê bình không đúng.
1. Không có tính tự lập, phụ thuộc vào ý kiến của người khác
Nguyên nhân: Bố mẹ thường khen ngợi hoặc phê bình thái quá cũng khiến con hư.
Không khó để nhận thấy là trong cách dạy con ngày nay, sự khen ngơi, thừa nhận thành quả của trẻ đúng lúc có tác dụng rất lớn trong việc xây dựng lòng tự tin cho trẻ. Nhưng lý thuyết là như vậy nhưng trong thực tế, nhiều phụ huynh vì muốn con được sống một cuộc sống thoải mái, nhẹ nhàng nên bên cạnh việc bao bọc, còn luôn sẵn sàng khen ngợi con mình trong bất kỳ trường hợp nào. Cách giáo dục như vậy dần dần sẽ khiến trẻ thiếu ý thức tự giác, đánh mất lòng tự tin và quá chú trọng vào đánh giá của người khác, làm việc gì cũng không có chủ ý mà chỉ mong được khen, nếu bị chê là từ chối không chịu làm.
Tương tự như vậy, phê bình, mắng mỏ, chỉ trích quá nhiều làm tổn thương lòng tự trọng của trẻ, khiến trẻ không nhìn ra năng lực của mình.
Vì vậy, để khắc phục tình trạng trên, các chuyên gia tâm lý khuyên bạn hãy học cách làm “bố mẹ thông minh”, nhận ra được điểm mạnh điểm yếu của con, khen ngợi đúng lúc và chê trách ở mức độ vừa phải, quan trọng là giúp con có cơ hội sửa chữa và rút ra bài học kinh nghiệm từ những sai lầm.
2. Ương bướng, cứng đầu
Nguyên nhân: Bố mẹ quá dân chủ là nguyên nhân khiến con hư.
Trẻ em, đặc biệt là trẻ nhỏ, chưa đủ kinh nghiệm để suy xét và phán đoán như một người trưởng thành nên có rất nhiều việc trong cuộc sống, chúng không thể hiểu rõ ngọn ngành và đưa ra quyết định đúng đắn được. Trong những trường hợp đó, trẻ cần tin tưởng và nghe theo hướng dẫn của cha mẹ.
Nhưng nếu gia đình bạn sống trong bầu không khí quá dân chủ thì rất dễ xảy ra tình trạng trẻ không nghe lời, cứng đầu, luôn làm theo ý riêng của mình. Các chuyên gia tâm lý và giáo dục trẻ em cho rằng, đối với trẻ lớn, đã có nhận thức xã hội và phát triển tư duy ở một mức nhất đinh thì có thể phân tích đúng sai và để trẻ tự quyết định theo đúng tinh thần dân chủ. Nhưng với trẻ nhỏ thì tốt nhất vẫn nên duy trì chế độ “độc tài” để trẻ có thói quen nghe lời, hạn chế tính cách bướng bỉnh, khó bảo hình thành từ bé.
3. Không chịu sửa lỗi
Nguyên nhân: Bố mẹ lạm dụng khen thưởng mà thiếu hình phạt.
Cũng giống như ở mục 1, tính cách xấu này liên quan mật thiết đến thái độ và cách giáo dục của bố mẹ. Khi trẻ hư, không nghe lời hoặc phạm lỗi gì đó, bên cạnh việc giảng giải cho trẻ nghe làm như vậy là không tốt, không ngoan thì dù yêu con đến mấy, bố mẹ cũng phải đưa ra hình phạt tương ứng với lỗi của trẻ, nhẹ thì có thể là khoanh tay xin lỗi hoặc không cho chơi đồ chơi trong thời gian nhất định, nặng thì có thể bị tét mông hoặc đánh vào tay vài cái.
Hãy để trẻ ngay từ nhỏ đã hiểu rằng làm sai sẽ phải chịu phạt, từ đó mỗi khi làm điều gì không đúng cũng phải dè chừng.
4. Không vâng lời người lớn
Nguyên nhân: Bố mẹ bất đồng trong cách dạy con.
Xuất phát từ quan niệm và thói quen mà nhiều đôi vợ chồng không tránh khỏi có lúc phải tranh cãi về cách dạy con. Điển hình nhất là khi mẹ đang mắng con thì bố bênh, cho đó là lỗi rất nhẹ hoặc ngược lại, thậm chí nhiều bậc phụ huynh còn vô ý tranh cãi về cách dạy con ngay trước mặt trẻ. Điều này là tối kỵ trong giáo dục con cái, bởi khi thấy bố mẹ bất đồng quan điểm, trẻ sẽ rất bối rối, không biết nghe theo ai và cảm thấy không an toàn. Từ đó, trẻ sẽ luôn ở trong tư thế “phòng thủ”, không vâng lời và nhiều khi nghe lời hoặc bố hoặc mẹ.
Theo http://workshop.vn

7 nguyên nhân khiến giáo dục Việt Nam tiếp tục... tụt hậu

Giáo dục Việt Nam tiếp tục đứng trước nguy cơ bị cô lập và khó hoà nhập được với các trào lưu giáo dục lớn trên thế giới.
1. Ngôn ngữ: Thứ ngôn ngữ giảng dạy chính là tiếng Việt, là thứ ngôn ngữ chỉ có người Việt Nam dùng, đây là thứ ngôn ngữ có tính chất riêng biệt không có khả năng hội nhập, trong khi ngôn ngữ giao tiếp quốc tế là tiếng Anh thì ít được chú trọng trong nhà trường (nhất là các trường công lập).
2. Chương trình, giáo trình giảng dạy hầu hết do giáo viên trong nước biên soạn, chưa được tiêu chuẩn hoá và công nhận trên quốc tế, dẫn đến việc bằng cấp cũng chưa được công nhận và đánh giá cho chuẩn, đúng mức, khiến sinh viên khó tham gia các chương trình trao đổi giao lưu một năm với các trường ĐH trên thế giới hoặc chuyển ngang sang học tiếp tại các trường ĐH quốc tế hoặc xét học tiếp các cấp độ cao hơn đối với các HS đã tốt nghiệp trong nước.
3. Trong nước chưa có một bộ quy tắc đánh giá chất lượng đào tạo, cũng như tiêu chí xếp loại các trường, các nghành học để nước ngoài dựa vào đó hợp tác làm việc với các trường trong nước. Điều này dẫn đến hiện tượng một số tổ chức quốc tế tự xếp hạng các trường ĐH Việt Nam một cách không khách quan và thấp hơn rất nhiều so với thực trạng của chúng ta.
4. Chưa có các cơ quan, tổ chức trung gian khách quan làm việc độc lập, khách quan với các cơ quan quản lý Nhà nước về Giáo dục để có các ý kiến phản biện, kịp thời chấn chỉnh cũng như góp ý cho các dự thảo hoặc luật Giáo dục.
Hình ảnh 7 nguyên nhân khiến giáo dục Việt Nam tiếp tục... tụt hậu số 1
5. Chính sách đầu vào của các Trường ĐH Sư phạm chưa cao, chất lượng đào tạo chưa có được những ưu tiên về mọi mặt, chính sách lương bổng của giáo viên còn chưa đủ sức để thu hút nhân tài - những người thực sự có tâm, có đức vào làm trong lĩnh vực đào tạo con người.
6. Hệ thống thi cử đánh giá thực lực khả năng của học sinh còn hạn chế: Chỗ khó, chỗ dễ…khiến học sinh học lệnh, học tủ, quay cóp, dạy và học thêm làm mất quá nhiều thời gian của xã hội bao gồm cả học sinh và phụ huynh…
7. Bệnh thành tích có nguy cơ quay trở lại sau vài năm đã được nêu đích danh và có biện pháp ngăn chặn. Nguyên nhân sâu xa từ các cách tuyển chọn nhân sự của nhà nước: Tiêu chuẩn hoá cán bộ dựa trên bằng cấp chứ không dựa vào thực tài…
Bộ Giáo dục và Đào tạo và các nhà nghiên cứu khoa học giáo dục Việt nam cũng đã đưa ra rất nhiều giải pháp và đề xuất để giải quyết các bất cập trên, tuy nhiên trong đề xuất này tôi chỉ đưa ra một vài giải pháp cho việc quốc tế hoá hệ thống đào tạo của Việt nam để dễ dàng tham gia vào quá trình hội nhập Giáo dục toàn cầu, một công việc đang diễn ra hết sức cấp thiết và gay gắt trên toàn thế giới.
Nếu như trước đây hệ thống giáo dục châu Âu là một hệ thống với cách thức giảng dạy, độ dài, bằng cấp… hoàn toàn khác biệt thì nay sau một thời gian ngồi bàn bạc, họ đã thống nhất tiêu chuẩn hoá - tạm gọi là Thoả thuận Bô lô Nhơ (Bologna Process) cho toàn bộ nền giáo dục của các nước châu Âu kể cả Anh, Đức, Pháp… Kể từ năm học vừa rồi, các trường của châu Âu đã hoàn toàn liên thông bằng cấp ở các cấp độ học khác nhau và thống nhất các tên gọi bằng cấp để học sinh có thể học tập liên thông trong toàn khối EU.
Nếu như trước đây, các nền giáo dục khác biệt vì ngôn ngữ như tiếng Pháp, Đức, Tây ban Nha, Bồ đào Nha, Hàn quốc, Nhật bản… thì nay đều đã đua nhau mở các khoá đào tạo bằng tiếng Anh để thu hút SV quốc tế, nhằm quốc tế hoá nền giáo dục quốc gia, hấp dẫn các SV quốc tế giỏi đến học tập và giao lưu tại nước họ.
Biết bao chương trình học bổng hấp dẫn cho SV quốc tế tại Italia, Tây Ban Nha, Nhật Bản, Hàn Quốc, Đức và gần đây nhất là Brazil – đây chính là những cố gắng của các Chính phủ nhằm giúp nền giáo dục của họ khỏi bị tụt hậu và không hội nhập được vì lý do ngôn ngữ. 
Tại Brazil - nước chủ yếu nói tiếng Bồ đào Nha, họ đã đưa ra chương trình “Khoa học không biên giới” nhằm khuyến khích 100.000 SV nước họ học tập một năm tại một trường quốc tế ở nước ngoài trong quá trình học ĐH và mở ra cơ hội tương tự cho các SV quốc tế tới Brazil để nghiên cứu các chương trình khoa học tại các trường ĐH và học viện tại Brazil trong hơn 20 lĩnh vực ưu tiên. Điều này sẽ khiến cho các trường ĐH phải năng động hơn để đón nhận các SV quốc tế cùng học, cùng nghiên cứu bằng tiếng Anh và SV của họ cũng phải cố gắng nâng cao ngoại ngữ để học tập được ở môi trường quốc tế. Thực là lợi cả đôi đường.
Tây Ban Nha và Nhật Bản là hai nước hiện tại đã có một chương trình khổng lồ nhằm khuyến khích SV của họ đi sang các nước nói tiếng Anh trong dịp hè để nâng cao tiếng Anh nhằm tham gia được các chương trình giao lưu một năm của các trường ĐH lớn trên thế giới.
Nước Mỹ là một nước lớn với một loạt trường ĐH hàng đầu thế giới cho nên tưởng như nhu cầu hội nhập giáo dục không phải là việc quá cấp bách, ấy vậy mà chỉ trong vài năm gần đây, họ mới chợt nhận ra rằng, họ đã đi sau nhiều nước nhỏ hơn như Anh, Úc… trong việc thu hút SV quốc tế đến học tập. Cũng bởi nhiều chính sách liên quan đến visa, đến chính sách sử dụng các đơn vị tuyển sinh quốc tế hoặc ngay cả việc có coi giáo dục là một nghành kinh doanh hay không? 
Nhưng tại Hội nghị giáo dục quốc tế NAFSA tại Houston vào tháng 6 vừa rồi, tập đoàn giáo dục ELS đã đưa ra một mô hình rất hay: Giúp cho hơn 500 trường ĐH của Mỹ có một cái phao. Họ làm việc với hơn 500 trường ĐH hoặc cao đẳng của Mỹ, mở các trung tâm tiếng Anh để giúp cho SV quốc tế đến học nâng cao tiếng Anh trước khi vào học khoá chính và cái chính là giúp các trường ĐH, CĐ này thu hút tuyển sinh SV quốc tế đến học tại trường, tại VN họ cũng có văn phòng đại diện để tuyển sinh.
Vậy là các trường kia không cần bỏ vốn gì ra, chỉ cần một sự hợp tác đúng hướng cũng có thể giúp họ tham gia cuộc chơi.
Trong cuộc chơi hội nhập giáo dục này, nước nào đứng ngoài sẽ bị tụt hậu và khó có cơ may tham gia vào việc hoạch định chính sách giáo dục quốc tế cũng như không kịp chuẩn bị cho nguồn nhân lực của mình cho việc hội nhập kinh tế toàn cầu.
Ở Việt Nam, có rất nhiều vấn đề xoay quanh giáo dục đã được đưa ra bàn luận tại các Hội nghị giáo dục, tại các cuộc họp của Quốc hội, với tư cách là một người nghiên cứu chuyên sâu về giáo dục quốc tế, tôi chỉ xin đề xuất những việc có thể làm được ngay để giúp nền giáo dục Việt Nam hoà nhập nhanh chóng với dòng thác giáo dục quốc tế.
Xây dựng hệ thống kiểm định chất lượng giáo dục
Hàng năm đánh giá, xếp hạng các trường ĐH, CĐ tại Việt Nam chính thức hoá các tiêu chí lựa chọn và xếp hạng, có thể nghiên cứu cách đánh giá của TUV, của DIN, của EU, của tổ chức QS, của một số tờ báo lớn… hoặc của Bộ Giáo dục một số nước, trong đó có thể học ngay Malaysia đang làm rất tốt. 
Sự tuyển chọn dựa trên nhiều tiêu chí khác nhau, chẳng hạn như trường có chất lượng đào tạo tốt nhất, trường có các đề tài nghiên cứu có tính ứng dụng trong thực tế tốt nhất, trường có cơ quan quản lý sinh viên tốt nhất… (khoảng từ 10 -15 tiêu chí khác nhau), ngoài ra cũng có thể có giải dành các trường để xảy ra tiêu cực hoặc các hiện tượng quay cóp hoặc không trung thực, hoặc gian dối.. gây ảnh hưởng xấu trong xã hội…
Hàng năm tổ chức buổi lễ trao giải thưởng xếp hạng cho các trường thật hoành tráng để các trường phấn đấu và nâng cao chất lượng đào tạo.
Nâng cao trình độ tiếng Anh cho giáo viên và sinh viên Việt Nam
Mời các tổ chức hàng đầu về giảng dạy tiếng Anh cho SV quốc tế: Cambridge Education Group (CEG) – Anh và ELS - Mỹ vào mở các trung ngoại ngữ tại các trường ĐH hàng đầu tại Việt Nam nhằm nâng cao trình độ tiếng Anh cho giáo viên và học sinh Việt nam tại các trường này. Họ lo toàn bộ phần giáo trình giảng dạy, giáo viên. Phía các trường thì lo địa điểm và HS. Đây sẽ là nơi đào tạo nguồn cho các SV có thể tham gia các khoá giao lưu một năm tại nước ngoài.  Hiện nay, Nhật bản đã bắt đầu triển khai dự án này.
Trong hai năm tới đây hầu hết các trường trên thế giới đều thiếu SV quốc tế do tình trạng kinh tế thế giới gặp khó khăn, bởi vậy rất nhiều trường sẵn lòng làm các chương trình học bổng dành cho các nước khó khăn, nhằm tạo công ăn việc làm cho giáo viên của họ, tránh phải nghỉ ăn lương thất nghiệp. Việt Nam nên tranh thủ đi xin thêm học bổng đào tạo giáo viên tiếng Anh tại các nước nói tiếng Anh như: Ireland, UK, Aus, NZ, Canada và Mỹ.
Nghiên cứu một số nước xung quanh như Nhật bản, Hàn Quốc…để tự mình đứng ra tổ chức các loại hình kiểm tra trình độ ngoại ngữ, đặc biệt là tiếng Anh từ Phổ thông lên đến ĐH và dành cho người đi làm.
Hiện nay trên thế giới; tổ chức Hội Đồng Anh và IDP đang nắm độc quyền trong lĩnh vực tổ chức kỳ thi IELTS, còn một tập đoàn Giáo dục tại Mỹ hiện đang sở hữu TOEFL. Thực chất, đây là hai kỳ thi khá đơn giản, nhằm đánh giá khả nẳng sử dụng ngôn ngôn ngữ ở 4 kỹ năng: Nghe, nói, đọc, viết có đủ để vào học ở các cấp độ CĐ và ĐH hay không chứ không có giá trị đối với các trình độ tiếng Anh ở bậc thấp. 
Chúng đã bị các trường kêu rất nhiều tại các hội thảo giáo dục quốc tế, vì chúng đã bị biến thành các rào cản cho SV quốc tế đến với các trường thông qua các lobby với các văn phòng visa và chính sách nhập cư…khi bắt các SV quốc tế phải có điểm thi các kỳ thi này trước khi sang học. Mặc dù hầu hết HS quốc tế đều phải học một khoá tiếng Anh ngắn hạn trước khi vào khoá chính, và các trường đều có các bài test của riêng mình để đánh giá trình độ tiếng Anh của HS ( level test) để xếp vào các lớp học cho phù hợp.
Hơn nữa vì độc quyền nên giá của các kỳ thi này đã tăng lên gấp bội so với chi phí thực đưa ra ban đầu (từ 60$ nay là 140$). Hàng năm tại Việt Nam có khoảng 7000 – 10.000 HS phải dự các kỳ thi này, tốn kém một lượng tiền ngoại tệ không nhỏ vào một việc không cần thiết.
Nhật Bản là nước đầu tiên từ năm 1963 đã nhờ ngay các chuyên gia về testing của Mỹ, những người đã xây dựng TOEFL để xây dựng cho họ một hệ thống kiểm định tiếng Anh rất bài bản từ cấp một đến sau ĐH ở 7 cấp độ tên là EIKEN. Đây là một sự hợp tác giữa Bộ Giáo dục Nhật Bản và một tổ chức phi lợi nhuận tại Nhật Bản cùng làm. Học sinh hàng năm đều có thể đăng ký thi (3 lần trong một năm) để tự mình đánh giá mình đã đạt cấp độ nào. Cách đánh giá rất đơn giản : chỉ là đạt và chưa đạt, chứ không có điểm. Cái chính là sau gần 50 năm tổ chức, họ chưa để xảy ra một sai sót nào vì cứ sau mỗi lần thi là đề lại bị huỷ và không bao giờ dùng lại, ngoài ra giá cả rất hợp lý, khoảng 50$ - 75$/ test và được hầu hết các trường trên thế giới đã công nhận.
Hàn Quốc cũng đã bắt đầu ứng dụng bài test riêng cho HS của họ từ hai năm nay (NEAT – National English Ability Test) với cách làm tương tự. Như vậy xu hướng xây dựng bài test tiếng Anh riêng cho từng nước đã trở nên thành trào lưu sau xu thế phá thế độc quyền của IELTS và TOEFL, nhằm giúp các trường thu hút thêm SV quốc tế.
Tại Việt Nam, để đi nhanh hơn, ta có thể mời thầu từ các tổ chức trên hoặc làm việc với EIKEN để có một bài test với giá khoảng 25$ - 30$ cũng gần ngang với chi phí cần có để làm ra bài test đó. Nếu vậy ta có thể bỏ qua giao đoạn phải đi vận động các trường trên thế giới công nhận bài test của Việt Nam.
Tôi đã làm việc với ông Tổng giám đốc của EIKEN và họ sẵn sàng giúp VN chuyển giao công nghệ để cùng khai thác bài test này với giá tôi vừa trình bày như trên khoảng 25 $ - 30$.
Triển lãm giáo dục hàng năm
Tại tất cả các nước quanh ta, hàng năm đều có tổ chức các cuộc triển lãm giáo dục kiểu Edu Expo. Đây chính là cuộc biểu dương lực lượng của nghành giáo dục, nhằm giúp các HS có cơ hội chỉ cần một một lần đến là nắm được đầy đủ thông tin về các trường mình dự kiến thi vào.
Khu triển lãm sẽ bao gồm cả khu các trường ĐH, CĐ, các trường quốc tế… với diện tích rộng rãi, đủ để các trường có chỗ trưng bày toàn bộ các đặc thù của trường mình, các quầy sẽ do sinh viên của các trường tự mình đứng quầy và giới thiệu. Tôi từng rất ấn tượng với quầy của trường cảnh sát Phòng cháy Chữa cháy ở Hồng Kông, khi họ mang cả chiếc xe cứu hoả lên và sinh viên cũng mặc quần áo quân dụng giới thiệu và như vậy các HS đi xem triển lãm sẽ có cơ hội tìm hiểu kỹ càng về các nghành nghề mà mình lựa chọn. Triển lãm kéo dài trong 3 ngày, HS các trường THPT sẽ đăng ký đến tham dự theo từng giờ để tránh quá tải và tạo điều kiện cho ai cũng có thể được đến tìm hiểu.
Ngoài ra, họ còn có cả khu các công ty thiết bị trường học, khu của các nhà tuyển dụng để tìm kiếm các SV sắp tốt nghiệp ra trường.
Riêng khu vực các trường của nước ngoài cũng rất hoành tráng, nhằm thu hút tất cả các trường quốc tế muốn tìm kiếm SV tới cùng lúc để SV dễ dàng lựa chọn hơn.
Tại VN, hiện tại có quá nhiều cuộc triển lãm giáo dục, dẫn đến việc làm mất thời gian của HS và tốn kém cho các trường. Ấy vậy nhưng lại vẫn thiếu những cuộc có tầm cỡ để thu hút được tất cả các trường trong và ngoài nước cùng tham gia.
Cuộc triển lãm Giáo dục toàn quốc này tại VN có thể tổ chức tại 3 miền Bắc - Trung - Nam vào khoảng tháng 3. Đây là thời gian sau tết, khi HS bắt đầu chọn trường và các trường quốc tế bắt đầu chương trình marketing đi các nước.
Cuộc triển lãm này bản thân nó cũng đủ cân bằng thu chi bằng việc thu kinh phí từ các trường tham gia. Thậm chí ở các nước còn đủ để trang trải kinh phí đưa học sinh đến tham dự.
Vì đối tượng tham dự là SV nên nếu làm tốt sẽ có rất nhiều nhà tài trợ, nhà tuyển dụng tham gia tài trợ cho cuộc Edu Expo này.
Nhân dịp này cũng có thể biến thành một cuộc chơi dành cho SV các trường bằng các cuộc thi văn nghệ hoặc thi trí tuệ, tiếng Anh, chế tạo robot, hoặc cuộc tổng kết hàng năm, trao giải cho các trường theo các tiêu chí khác nhau.
Tham gia các hội thảo, diễn đàn, triển lãm giáo dục quốc tế
Nên bổ sung vào Hội đồng cố vấn giáo dục các chuyên gia giáo dục quốc tế hàng đầu thế giới ở các nước phát triển, nhằm giúp Việt Nam tiến nhanh hơn vào quá trình hội nhập giáo dục quốc tế.
Phải nắm được các thông tin mới nhất về các chính sách giáo dục của các nước, các chương trình học bổng, hỗ trợ SV quốc tế của các nước trên thế giới để Việt nam tham gia được mà không bị bỏ lỡ.
Cùng với họ lập ra một danh sách các hội thảo, triển lãm… giáo dục cần thiết để tham gia, nhằm đưa Giáo dục Việt Nam ra ngoài biên giới, hội nhập được với các trào lưu mới.
Đặc biệt là xu hướng thu hút sinh viên quốc tế đến khu vực Đông Bắc Á để học tập vì khu vực này đã trở thành tâm điểm của sự phát triển kinh tế và trong một tương lai không xa sẽ trở thành Trung tâm của kinh tế thế giới. Trong đó có Việt Nam, giáo dục phải đi trước để chuẩn bị cho sự chuyển đổi đó.
Tại Việt Nam, phải tập trung xây dựng một số trường điểm có các khoá học giảng dạy bằng tiếng Anh để thu hút SV quốc tế tới học.
Như vậy chỉ sau có vài năm, Trung Quốc đã có hai trường nằm trong top 50 là ĐH Bắc Kinh và ĐH Thanh Hoa nằm thứ 33 và 38 trong xếp hạng các trường ĐH trên thế giới (theo xếp hạng của QS).
Phải hoạch định các kế hoạch đưa học sinh đi học tại Trung Quốc, Hàn Quốc, Nhật Bản, Hồng kông, Đài loan… và ngược lại. Phải đưa SV ở các nước này đến Việt Nam, để các HS này sẽ là nhịp cầu cho sự giao lưu về kinh tế giữa Việt Nam và khu vực sôi động này.
Phải kết hợp với các Đại sứ quán Việt Nam ở các nước có nhiều SV Việt Nam đang du học để thường xuyên có tiếng nói giúp cho du học sinh đấu tranh trong những trường hợp bị mất tiền học vì các trường bị phá sản, đóng cửa, học sinh bị đuổi học, không được cấp bằng. Có tiếng nói để lobby chính phủ các nước trong các chính sách cấp visa cho HS, SV thuận tiện hơn (Điều này hầu như Việt Nam chưa làm được)
Cục hợp tác đào tạo với nước ngoài của Bộ GD và ĐT cần thay đổi phương thức lựa chọn cán bộ quản lý du học sinh ở nước ngoài nhằm lựa chọn được những người có kinh nghiệm tại địa bàn được cử tới (ít nhất đã từng học tại đó), có ngoại ngữ tốt và khả năng sử dụng các phương tiện đi lại như biết lái xe để có thể tiếp cận được HS và giúp đỡ được HS khi họ cần sự giúp đỡ. Tránh việc cán bộ quản lý HS trở thành những người xa lạ với HS, hoặc chỉ nắm được nhóm HS có học bổng của nhà nước, còn những du học sinh tự túc thì không biết gì.
Nguồn : Giáo dục Việt Nam

Phương pháp dạy học P5: Người Mỹ dạy con thói quen đọc sách

Supernanny dạy Charlie ăn tốiSupernanny là một chương trình truyền hình thực tế về cách các gia đình ở Anh dạy dỗ những trẻ hư đốn. Hãy xem họ làm thế nào để 1 đứa trẻ hư đốn ăn hết bữa tối một cách ngoan ngoãn! Bí quyết ở đây là sự nghiêm khắc và sự lờ đi. Khi những hành vi hư đốn của trẻ bị lờ đi, chúng sẽ bị lạc lõng và tự phải thay đổi để được mọi người chấp nhận. Đây là cách giáo dục trẻ em rất phổ biến ở phương Tây: không dỗ dành, cưng nựng, bế ẵm mà có phạt, có khen và lờ đi (ignore) khi cần.
https://www.facebook.com/1641752056081136/videos/1676566365933038/

Thử xem nền giáo dục Mỹ, nền giáo dục được coi là tiên tiến và hiện đại bậc nhất thế giới dạy trẻ em mẫu giáo như thế nào nhé! Một nhà khoa học đoạt giải Nobel khi được hỏi, ở đâu ông học được những kiến thức khiến ông trở nên vĩ đại như vậy? đã trả lời rằng: Nơi tôi học được nhiều nhất đó là vườn trẻ, vì rằng, ở đó người ta dạy tôi cách biết tuân thủ các quy định, biết nói xin lỗi khi mình sai...
Bí quyết nuôi dạy con của những bà mẹ Mĩ
Dạy trẻ từ tính tự lậpNgười Mỹ rất coi trọng tinh thần độc lập, tự lực cánh sinh của mỗi người. Vì thế, ngay từ khi trẻ một tuổi rưỡi, họ đã bắt đầu dạy cho trẻ các kỹ năng tự phục vụ bản thân. Họ cho rằng, nắm bắt các kỹ năng tự phục vụ có thể giúp trẻ tăng cường tính độc lập và cảm giác về sự thành công, nó không chỉ có lợi cho sự phát triển của trẻ mà còn giúp ích rất nhiều cho chính những người lớn.
Những người làm công tác giáo dục mẫu giáo ở Mỹ đều được nhấn mạnh việc giáo dục cho trẻ những kỹ năng tự phục vụ. Bất cứ sự chăm sóc nào từ phía người lớn cũng phải tạo cho trẻ những cơ hội để rèn luyện cho trẻ các kỹ năng này. Đồng thời, họ cũng đòi hỏi sự phối hợp chặt chẽ của gia đình để giúp các kỹ năng mà trẻ được dạy ở lớp được rèn luyện và thực hành ngay tại nhà.
Các kỹ năng tự phục vụ của trẻ bao gồm: Buộc dây giầy, mặc quần áo, cài cúc áo, rửa mặt, đánh răng, chải đầu, ăn cơm…
day-con-kieu-Mi-3
(Ảnh minh họa, nguồn Internet)
Những giáo viên mẫu giáo Mỹ khi rèn luyện cho trẻ khả năng tự lập thường dùng phương pháp là: Đồng thời với việc đề ra nhiệm vụ, họ cũng đưa ra những điều kiện để trẻ có thể hoàn thành nhiệm vụ một cách dễ dàng hơn. Chẳng hạn, để dạy trẻ tự mang giày, họ thường đưa cho trẻ những đôi giày to hơn một chút so với cỡ chân của các em. Hoặc để dạy trẻ tự rót nước sữa, họ đưa cho trẻ những bình sữa có miệng to giúp trẻ thực hiện công việc một cách dễ dàng hơn. Cách làm như vậy sẽ gây cho trẻ hứng thú cũng như tự tin trong việc hoàn thành các “nhiệm vụ”.
Dạy trẻ sự lễ phép
day-con-kieu-Mi-4
(Ảnh minh họa, nguồn Internet)
Ở các trường mẫu giáo ở Mỹ, ngoài việc khơi mở trí lực giai đoạn đầu cho trẻ, người ta rất coi trọng việc dạy cho trẻ các quy tắc lễ nghi. Yêu cầu đối với mỗi em là phải nghe theo lời chỉ bảo của các giáo viên, học cách tham gia các hoạt động tập thể cùng với những học sinh khác. Trong các trường mẫu giáo ở Mỹ, mỗi khi có một bạn nhỏ hắt xì, sẽ phải nói với những người bạn xung quanh của em rằng: “Xin lỗi!”, ngược lại, những người bạn của em sẽ nói: “Chúc phúc cho cậu!”. Điều này đã trở thành một hành vi tự giác của trẻ.
Đối với những trẻ em phạm lỗi, không nghe lời,… người ta thường dùng phương pháp “phạt ở một mình”. Lý do là, trẻ em ở độ tuổi này sợ nhất là việc phải ở một mình. Hơn nữa, phương pháp này cũng có tính khoa học của nó. Khi trẻ bình tĩnh trở lại, mới giảng giải điều hay lẽ phải cho trẻ hiệu quả sẽ cao hơn rất nhiều.
Sự tôn trọng: Chất “dinh dưỡng” đặc biệt
day-con-kieu-Mi
(Ảnh minh họa, nguồn Internet)
Ở Mỹ, việc tôn trọng trẻ em không chỉ vì chúng nhỏ tuổi, cần sự ưu ái, quan tâm, chăm sóc mà còn vì trong quan niệm của họ, mỗi đứa trẻ ngay từ khi ra đời đã là một cá thể độc lập, có cá tính và những mong muốn độc lập của mình. Người Mỹ rất chú ý đến phương pháp cũng như giọng điệu khi nói chuyện với trẻ. Khi nói chuyện với trẻ, người lớn không chỉ phải chăm chú nghe mà có lúc còn phải quỳ xuống để nói chuyện với trẻ một cách “bình đẳng”, khiến trẻ cảm thấy được tôn trọng. Khi trẻ ăn cơm, không thể ép, khi trẻ phạm lỗi không nên quở mắng quá lời, khi muốn trẻ thay quần áo, cũng không thể to tiếng quát nạt,… nếu không, sẽ làm cho trẻ cảm giác nặng nề và tự ti.
Hai mươi phút quan trọng trong ngày
Nhiều nhà giáo dục Mỹ kêu gọi các bậc cha mẹ dành 20 phút mỗi ngày để đọc sách cho con cái của mình nghe. Hai mươi phút là thời gian không dài nhưng sẽ rất hữu ích với trẻ. Qua giọng đọc rủ rỉ của cha mẹ mỗi ngày, hứng thú về việc đọc sách sẽ dần được hình thành trong trẻ. Bên cạnh đó, thực tiễn đã chứng minh, việc trẻ được nghe đọc sách thường xuyên có thể giúp trẻ tăng cường khả năng chú ý, vốn từ vựng, kích thích, khơi gợi trí tưởng tượng, mở rộng tầm nhìn và kiến văn cho trẻ,… Vì thế, ở Mỹ các chuyên gia đều khuyên các bậc phụ huynh đọc sách cho trẻ nghe càng sớm càng tốt.
day-con-kieu-Mi-2
(Ảnh minh họa, nguồn Internet)
Lâu nay, người ta nói nhiều, bàn nhiều đến giáo dục Mỹ với một sự ngưỡng vọng về một nền giáo dục hiện đại và phát triển nhất thế giới. Điều gì tạo nên thành công của nền giáo dục Mỹ? Nguyên nhân thì có rất nhiều, song, có lẽ một trong những nguyên nhân quan trọng là người Mỹ đã quan tâm một cách thực sự đến việc giáo dục và đào tạo con người ngay từ giai đoạn đầu tiên. Cách mà người Mỹ dạy trẻ em ở độ tuổi mẫu giáo có lẽ sẽ cho chúng ta nhiều gợi ý về một sự quan tâm đúng mức trong việc giáo dục trẻ ở giai đoạn này.

Hãy xem người Mỹ dạy con thói quen đọc sách thế nào

Một người mẹ Mỹ chia sẻ, nếu muốn con bạn thật hứng thú với việc đọc sách thì bạn phải thật sự vui thích và thoải mái khi chơi cùng với con.
Hôm ấy, tôi dẫn cháu bé nhà tôi đến thư viện chơi thì vô tình gặp người bạn Mỹ đồng nghiệp cũng dẫn con đến. Chúng tôi trò chuyện trong khi tụi nhỏ thì chơi đùa. Trong lúc chơi, con trai của người bạn tôi gọi mẹ lại, vừa nói vừa chỉ tay lên trên tường: “Mommy, this is Yesterday, the day happened before Today”. (Mẹ ơi, đây là Ngày hôm qua, ngày đã xảy ra trước Ngày hôm nay). Tôi liếc nhìn theo thì thấy trên tường có một vòng tròn xoay đính vào có ghi chữ Yesterday. Tôi ngạc nhiên tròn xoe mắt hỏi bạn: “Ủa, con của mày biết đọc à”?. “Ừ, cháu nó biết đọc được một ít” bạn tôi khiêm tốn trả lời. Lúc ấy con người bạn tôi mới được 2 tuổi. Thực ra sau này tôi mới biết là cháu bé con bạn tôi lúc đó đã có thể đọc được hàng trăm từ. Thế là chúng tôi bắt hào hứng nói về chuyện dạy đọc cho các con…
 Kể từ đó, tôi bắt đầu tìm hiểu về việc người Mỹ dạy trẻ biết đọc và yêu thích việc đọc sách như thế nào. Tôi có một thuận lợi là nhà tôi ở gần thư viện công cộng của thành phố (Columbia Public Library) nên tôi có dịp thường xuyên sang chơi và chứng kiến được những câu chuyện thực tế về việc người Mỹ dạy trẻ đọc sách.
Mỗi lứa tuổi đều có những cuốn sách với cách thiết kế và nội dung phù hợp. Có những cuốn sách có thể sờ để rèn luyện xúc giác…
Không bao giờ là quá sớm khi đọc sách cho con nghe
Tôi thấy ở thư viện người ta dẫn trẻ đủ mọi lứa tuổi đến đây đọc sách, từ vài tháng tuổi đến vài tuần tuổi, thậm chí có rất nhiều bà mẹ đang mang bầu cũng đến đây tham gia đọc sách. Điều thú vị là ở đây người ta luôn tìm thấy được các thể loại sách phù hợp với mọi lứa tuổi của trẻ.
Tắt thiết bị điện tử để mở cửa sổ tâm hồn
Mặc dù công nghệ phát triển nhưng các nhà giáo dục Mỹ khuyến cáo không cho trẻ em dưới 2 tuổi tiếp xúc với Tivi hoặc iPad (hoặc các thiết bị điện tử có màn hình khác). Đối với trẻ từ 3-5 tuổi thì chỉ nên xem tivi tối đa 1 h và phải hoàn toàn không có cảnh bạo lực. Còn đối với trẻ từ 6-12 tuổi thì tối đa là 2 h cũng không được có cảnh bạo lực. Những thiết bị điện tử thường được cài đặt chương trình phần mềm giới hạn thời gian sử dụng cho trẻ. Thay vào việc xem tivi và sử dụng iPad, các gia đình Mỹ thường cho trẻ vận động ngoài trời và đọc sách trong thư viện.
Thay vì sử dụng flash card thì kể những câu chuyện
Ở đây, tối thấy rất ít người Mỹ sử dụng các thẻ ghi nhớ nhanh (flash card), kể cả trong gia đình và tại trường học mẫu giáo. Tôi hỏi một vài giáo viên ở đây thì họ nói flash card không giúp được trẻ có trí sáng tạo (creativity) và liên kết (connection) tốt. Tôi tìm hiểu thì được biết ở đây họ có cả hội “No Time for Flash Cards” giúp các bố mẹ và giáo viên có thêm các ý tưởng về tổ chức trò chơi sáng tạo dành cho trẻ thay vì chỉ sử dụng flash cards. Theo họ thì những câu chuyện kể sẽ có tính kết nối và liên tưởng cao hơn khi chỉ sử dụng flash card rời rạc.
Đọc to và diễn cảm, giả giọng làm trẻ tập trung cao hơn
Để ý việc đọc sách của người Mỹ cho trẻ, tôi thấy họ đọc khá to, rõ ràng, diễn cảm, thậm chí là giả giọng các nhân vật.  Tôi tìm hiểu thì được biết đặc biệt với trẻ dưới 5 tuổi, việc đọc to và giả giọng giúp trẻ tập trung cao hơn và tăng trí nhớ tốt hơn. Ở thư viện hàng tuần đều có chương trình “Family Story Time” hay “Baby and Toddler Time” chuyên kể chuyện, đọc sách có ngữ điệu và hát những bài hát có vần.
Chuẩn bị tủ sách cho con
Các gia đình Mỹ thường có phòng riêng cho các con. Trong phòng riêng ấy, luôn có một không gian làm tủ sách nhỏ cho con trở thành hành trang trong suốt tuổi thơ của trẻ. Mặc dù sách ở Mỹ mua mới thì khá đắt, chẳng hạn những cuốn sách nhỏ dành cho trẻ mẫu giáo thôi đã khoảng $15 -20. Nên phần lớn những gia đình thường mua sách đã qua sử dụng, giá rất rẻ chỉ còn $1-2 mà chất lượng vẫn còn rất tốt vì sách in ở Mỹ khá là bền. Ở Mỹ có nhiều tổ chức cho sách miễn phí, chẳng hạn như Dolly Parton’s Imagination Library phát sách miễn phí hàng tháng dành cho trẻ em từ 0 đến 5 tuổi, đặc biệt sách phù hợp theo đúng độ tuổi của trẻ. Ngoài sách mua và sách được cho miễn phí, thì các gia đình còn có thể mượn sách ở thư viện cũng miến phí luôn. Mỗi lần đi thư viện, các gia đình mượn sách cho con đến cả 20-30 cuốn, được giữ sách được 3 tuần và gia hạn thêm sau đó mỗi tuần.
Dẫn con đến thư viện thường xuyên
Thư viện công cộng ở Mỹ được đầu tư xây dựng khá quy mô và sạch đẹp. Bên trong thư viện luôn khu vực dành riêng cho trẻ nhỏ vui chơi, được thiết kế rất sáng tạo và có tính giáo dục rất cao. Ngoài các loại sách được phân theo cái độ tuổi khác nhau (Baby, Toddler, Preschool, Kindergarten, K-12….) thì cũng có những đồ chơi phong phú dành cho trẻ. Điểm đặc biệt là các thư viện luôn có các chương trình đọc sách cho trẻ và các chương trình giao lưu đọc sách làm cho việc đọc sách trở nên tương tác và hứng thú hơn rất nhiều. Các gia đình có con nhỏ mới sinh ra chừng một vài tháng cũng dẫn con đến đây chơi rất đông vui. Nhờ vào việc thư viện ở đây mở cửa từ 9 sáng đến 9 giờ tối các ngày trong tuần và mở nửa ngày vào ngày cuối tuần, nên hầu như rất thuận tiện cho các ông bố bà mẹ nếu bận rộn giờ đi làm vẫn có thể dẫn con đến thư viện chơi vào buổi tối hoặc cuối tuần.
Đọc sách như việc tưới nước hàng ngày chăm sóc cây
Nếu nhà chúng ta trồng cây, chúng ta sẽ tưới nước vào thời gian nào? Thường là vào buổi sáng sớm và buổi chiều tối phải không. Thì việc đọc sách cho trẻ cũng giống vậy. Ở Mỹ người ta thường đọc sách cho các bé vào sáng sớm và trước khi đi ngủ. Sáng sớm thức dậy sau một đêm ngủ sâu và dài, đầu óc bé khá tỉnh táo và nhạy bén, bé có thể ghi nhớ và hấp thụ rất nhanh các từ ngữ, câu chuyện mới mà chúng ta kể bé nghe. Còn vào buổi tuổi, trước gì đi ngủ, các bé thích được các ba mẹ đọc cho nghe những câu chuyện êm dịu, để đưa bé vào giấc ngủ. Những thói quen này có thể kéo dài từ lúc bé mới sinh ra cho đến lúc bé vào bước vào tuổi trung học (13-15 tuổi). Như vậy, thời gian đọc sách mà những cha mẹ người Mỹ dành cho con khá là dài và đều đặn.
Theo Tri thức trẻ

Thứ Hai, 9 tháng 9, 2013

Những vấn đề gây chấn động dư luận trong ngành giáo dục P.2 - Việt Nam


Clip sự trăn trở của một kẻ lười biếng là học sinh lớp 12 gây ra

Xuất hiện trên internet từ 13/04 clip của một cậu học trò tự nhận đang học lớp 12 đã gây sốt với cách nói chuyện khá “phũ phàng” về thực trạng giáo dục VN hiện tại.
Học bao nhiêu là đủ?

Bắt đầu clip là hình ảnh một chàng trai mặc sơ mi trắng đứng trước ống kính và khẳng định: “Tôi là một học sinh lớp 12…” và chia sẻ về những suy nghĩ của mình về thực trạng nền giáo dục Việt Nam dưới góc nhìn của một cậu học sinh lớp 12.
Phong cách nói chuyện tự tin cùng cách nói thẳng – nói thật – và nhìn chính diện vào vấn đề của cậu học trò lớp 12 này đã nhận được hàng ngàn lượt thích trên youtube… tuy nhiên cũng không thiếu những lời bình luận cho rằng chàng trai đã quá mất bình tĩnh trước những kỳ thi sắp tới mà … stress đến mức tự quay clip và tung lên youtube.
Tôi là một học sinh lớp 12 ở vn đây là giai đoạn khắc nghiệt nhất trong đời mỗi học sinh và chính sự khắc nghiệt này khiến cho bao câu hỏi tiếp tục qua bao tháng ngày dài sẽ phải bật ra ngoài thành những quan điểm. Và thật là tiếc nếu những quan điểm đó đúng nhưng không được nói lên, không được phản ánh… bởi thực tại mà tôi nói đến ở đây việc là về việc tôi và rất nhiều người khác đã đang sẽ và vẫn thực hiện hàng ngày đó là đi học… vì vậy tôi rất muốn có sự lắng nghe từ những ai quan tâm đến chuyện học hành và quan tâm tới giáo dục. Bởi với tư cách là một học sinh tôi thấy những gì mà chúng ta đang gọi là giáo dục…
Cậu học trò này đã nhắc tới các vấn đề như:
Thừa kiến thức ở cấp phổ thông trung học, không phủ nhận sự cần thiết nhưng cơ bản bao nhiêu cho đủ? Cần thiết ở mức độ nào cho mỗi người?
Điểm số là gánh nặng cho học sinh?
Kiến thức cấp 3 có trở nên vô dụng khi học đại học?
Học để làm gì? Học để kiểm tra? Học để theo số đông? Học để có bằng? Thành robot vì học thụ động?
Và ngay lập tức những câu hỏi này đã tạo ra cuộc tranh luận không ngừng nghỉ giữa các thành viên nhiều trang mạng xã hội, diễn đàn.
Dám nói thật hay đơn giản chì vì quá stress?
Ngay sau khi xuất hiện, Clip “sự trăn trở của một kẻ lười biếng” của cậu học trò lớp 12 này đã nhận được hơn một ngàn lượt thích và tới gần 40.000 lượt xem trên youtube. Không ít thành viên ngỏ lời thán phục vì phong cách tự tin và cách nói chuyện hấp dẫn, thuyết phục. Nhưng cũng không ít người nhận xét cậu học sinh lớp 12 này đã quá tự tin vào bản thân mình.
Nói hay quá, làm như nào thì chưa biết! Chỉ cần nghe người khác nói thì ai cũng có thể nói lại đc như vậy. Chuyện của một nhà nước không đơn giản như cầm 5 ngàn đồng ra chợ mua mớ rau. Ngoài ra, bạn nên cất bớt hành động đi! Tôi thấy bạn như một cái bóng của diễn giả nào đó… – Độc giả Thuan Hoang
Tôi hiểu bạn muốn tốt cho nền giáo dục Việt Nam mình, nhưng để giúp thì bạn phải nghiêm túc (phong cách nói chuyện, dẫn chứng phù hợp, ăn mặc) thì sẽ hiệu quả hơn đó. – Luân
Rất đáng nghe. NNói rất đúng thực trạng giáo dục VN. Nhưng cách thể hiện của cậu có vẻ chưa hợp nếu không muốn nói là hơi quá. Thay vì cứ đứng cho tay vào túi quần hoặc vung tay loạn xạ như thế thi hãy thể hiện một cách từ từ, một cách học sinh hơn thì chắc chắn clip sẽ đáng xem hơn. – Wings Bing
Đến giờ phút này mình nhận ra mình chưa có đam mê gì hết trơn. Mặc dù mình hiểu rõ khả năng và hứng thú bản thân nhưng chẳng kiếm nổi cái ngành phải học. Vì sao? Bởi vì không được nhà trường định hướng. Mình thích tâm lý học, thích fashion, thích xã hội học,! Mà nhà trường thì chỉ thích học sinh thi vào kinh tế đôi ngoại của ngoại thương để cuối năm tổng kết xem có bao nhiêu em vào được ngoại thương mà thôi. Mình thấy chuyện mọi người lao đầu vào ngoại thương và một điều gì đó rất buồn cười – Hang Phung
Mình cũng giống các bạn, và mình quyết định nghỉ học Y và chuyển sang nghiên cứu dự án về giáo dục. Mình mong muốn tạo ra môi trường giáo dục, học tập tích cực, tự do, học vì đam mê, học để phát triển đất nước. Nêu cao lòng tự hào dân tộc,… mong liên kết cùng các bạn – Hiếu Trần
Đại Nam (Azone.vn)

Những vấn đề gây chấn động dư luận trong ngành giáo dục P.1 - Trung Quốc

Bài thi đại học điềm 0 chấn động dư luận Trung Quốc

Sau kỳ thi đại học ở Trung Quốc, dư luận rất chú ý vào kết quả các bài thi, trong đó có những bài thi tuy bị điểm 0 nhưng gây được ấn tượng mạnh với người đọc.
Hơn 9 triệu thí sinh Trung Quốc đang hồi hộp chờ đợi kết quả của cuộc thi vào đại học nổi tiếng “nhọc nhằn” hay còn gọi là gaokao ở đất nước này. Sau 12 năm đèn sách, các sĩ tử và những bậc phụ huynh rồi sẽ biết được điểm số sẽ quyết định ngôi trường đại học mà các em sẽ được vào, đồng thời là bước ngoặt quyết định cuộc đời của các em sau này.
Truyền thông Trung Quốc và cư dân mạng cũng đang phát sốt với kỳ thi này. Đề thi và đáp án được đưa lên mạng, các đề văn được thảo luận trên sóng phát thanh và truyền hình, những bài thi đạt điểm cao được tung hô trên các tờ báo trung ương và địa phương.
 Các thí sinh trong kỳ thi gaokao của Trung Quốc
Thế nhưng không phải tất cả thí sinh đều tham dự kỳ thi vô cùng quan trọng này với thái độ nghiêm túc đến vậy. Từ lâu trong các kỳ thi đại học ở Trung Quốc đã tồn tại một hiện tượng gọi là “bài luận điểm 0”. Đây là những bài luận mà thí sinh trả lời cho câu hỏi chính trong môn thi văn hóa và ngôn ngữ bắt buộc nhưng không được chấm một điểm nào.
Nhiều bài luận như vậy sau đó đã được tung lên mạng, và vì đề bài ở mỗi tỉnh là khác nhau nên có rất nhiều bài luận như vậy được đưa lên. Trong số đó có nhiều bài văn hoàn toàn là do thí sinh cố tình chơi khăm chứ không phải do ngu dốt.
Một trong những bài văn đó của một thí sinh ở tỉnh Tứ Xuyên với đề bài là “Sự công bằng kiểu Trung Quốc”. Bài văn đó bắt đầu như sau:
“Khi nhìn thấy đề bài, tôi đột nhiên muốn cười phá lên. Vâng, đúng vậy, tôi muốn bật cười. Như thể tôi có thể nhìn thấy khuôn mặt dữ tợn xám xịt của vị giám khảo khi nhìn thấy bài thi này.”
“Báo chí nước nhà cho biết, giá bất động sản Trung Quốc đã tăng vọt gấp 20 lần trong thập niên vừa qua. Khi mà tất cả những thanh niên có hoài bão không thể ngóc đầu lên được vì bị giá nhà đè bẹp, vậy công bằng ở đâu?”
Bài văn viết tiếp:
“Mức lương tháng của những người bình thường chỉ đủ để mua nửa mét vuông bất động sản mỗi tháng, trong khi bất cứ chiếc đồng hồ nào của “Đại ca Đồng hồ” (chỉ quan chức Dương Đạt Tài đeo đồng hồ hàng hiệu khi đi kiểm tra hiện trường một vụ tai nạn – PV) cũng trị giá hàng chục ngàn tệ, và “Đại ca Đồng hồ” thậm chí còn tuyên bố rằng mình sở hữu hàng chục đồng hồ như thế.
Đại ca Đồng hồ còn nói rằng ông ấy có rất nhiều căn hộ ở Bắc Kinh. Thế nên mắt tôi gần như bật ra khỏi tròng khi đọc đề bài thi này.
Thật may là sau đó xuất hiện một “Đại tẩu Nhà đất”, người mà bằng những hành động của mình đã nói với “Đại ca Đồng hồ” rằng: Ngươi chẳng là cái thá gì cả, đồ trẻ ranh!
Rốt cuộc trên báo chí tràn ngập tin tức cho biết “Đại tẩu Nhà đất” có hàng chục căn hộ ở Bắc Kinh, cộng thêm 4 cuốn sổ đăng ký nhà. Những cuốn sổ đó là thật, và bà ấy có 4 số chứng minh nhân dân khác nhau (4 nhân thân hợp lệ khác nhau).”
Bên ngoài cổng trường thi vào đại học ở Trung Quốc
Thí sinh này định nghĩa công bằng bằng cách điểm lại một loạt những vụ việc bị báo chí phanh phui gần đây:
“Xã hội công bằng là nơi mọi người đều bình đẳng, nơi luật pháp là tối thượng, nơi nhân viên quản lý đô thị không đánh đập dân thường, nơi hiệu trưởng không vào khách sạn với nữ sinh, nơi bác sỹ tập trung chữa trị cho bệnh nhân.”
Thí sinh này nêu lên thực trạng: “Tôi sinh ra trong xã hội này, hít thở bầu không khí ô nhiễm cao độ, ăn những loại thực phẩm có thể giết chết tôi bất cứ lúc nào, nhìn vị giám đốc công ty thuốc lá quốc doanh thu về bạc triệu.”
“Khi hơn mười ngàn con lợn chết bị vứt xuống sông Hoàng Phố, tôi nhận ra rằng nếu tôi không tin vào “sự công bằng” này, tôi rồi cũng sẽ có kết cục như chúng. Tôi vẫn mong chờ một cuộc đời “công bằng”, nơi các quan chức trung thực và làm việc thật sự, nơi các doanh nhân kinh doanh có lương tâm, nơi giá nhà không cao ngất ngưởng đến lố bịch, nơi con người sống trong hạnh phúc và mãn nguyện.”
Bài văn này kết thúc với một lời thách thức giám khảo:
“Hãy cho em một điểm 0, thưa giám khảo kính mến. Em không sợ đâu, sữa bột Sanlu còn không giết được em thì một điểm 0 nào có hề hấn gì. Xin đừng do dự, hãy ngoạc bút vào ô điểm, rồi giám khảo có thể đi đánh mạt chược…” 
 Học sinh Trung Quốc ăn mừng thi xong gaokao
Trong khi đó, một thí sinh ở Thượng Hải khi được yêu cầu làm bài nghị luận về “những điều quan trọng hơn trong cuộc sống” đã trả lời rằng đó là “trở thành một ca sĩ nhạc rock thực sự”, “chiến đấu với một ban nhạc rock”, “sống tự do” và “có bạn gái”. Thí sinh này viết: “Em không muốn tham dự kỳ thi gaokao. Rốt cuộc, với trình độ này em chỉ có thể vào được trường đời mà thôi”. Và hiển nhiên điểm số mà thí sinh này nhận được là con số 0 tròn trĩnh.
Trong kỳ thi đại học năm 2009, một thí sinh muốn nổi trội trong đám đông đã viết bài thi của mình bằng ký tự hình xương, một dạng văn tự cổ được sử dụng từ thời kỳ Đồ Đồng. Được biết giám khảo đã phải tìm một chuyên gia để giải mã bài văn này, sau đó họ đã phải bàn bạc rất nhiều mới quyết định cho điểm 8 trên thang điểm 60.
Điều đáng nói là phản ứng của cộng đồng mạng đối với những bài văn kiểu này khá tích cực. Nhiều người cho rằng những nỗ lực cá nhân này cần được cho điểm cao vì tính sáng tạo bởi không chỉ các học sinh thấy nhàm chán với hệ thống thi cử hiện tại ở một đất nước đang phấn đấu đổi mới hơn nữa như Trung Quốc.
Bảo Thành (Theo Economist)

Chấm điểm 10+ cho bài văn gây chấn động

- Ngay sau khi bài thi đại học điểm 0 gây chấn động dư luận Trung Quốc được đăng tải, nhiều độc giả Việt Nam đã dùng những từ “có cánh” để bày tỏ sự ngưỡng mộ và đánh giá cao bài viết này.
Từ lâu trong các kỳ thi đại học ở Trung Quốc đã tồn tại khái niệm “bài luận điểm 0”. Đây là những bài luận bàn về vấn đề mà đề bài đưa ra nhưng bằng thái độ thẳng thắn, trung thực, không né tránh của bản thân người viết, tuy nhiên những bài luận này không được chấm một điểm nào.
Ngược lại với số điểm nhận được, những bài viết kiểu này luôn được dư luận quan tâm và ủng hộ vì sự dũng cảm, bản lĩnh của người viết.
Mới đây, một bài luận điểm 0 trả lời cho đề bài “Sự công bằng kiểu Trung Quốc” đã khiến các độc giả Việt Nam phải xôn xao và nể phục.
Hầu hết các độc giả cho rằng thực tế mà tác giả đề cập trong bài luận rất giống với tình hình ở Việt Nam. “Tôi đánh giá cao bài viết của em thí sinh này. Không chỉ ở Trung Quốc hay Việt Nam mà ở đâu cũng có những hiện tượng như thế. Nhưng đáng chú ý nhất là một tháng lương không đủ 1/2 m2 đất. Việt Nam thì sao?” – bạn đọc Thu Trang bình luận.
“Ngay cả khi chưa vào đại học mà các em này đã thể hiện mình có hiểu biết, cá tính và bản lĩnh của một quân tử! Thật đáng nể!”
Độc giả Bình An nhận xét: “Tuyệt vời! Bài văn của một người có DŨNG, đã dám đánh đổi cả kỳ thi, tương lai (theo thông thường) của mình để nói lên một tiếng nói trung thực, đau đớn của một thế hệ đối với thực trạng đất nước”.
Phản đối việc cho bài luận này điểm 0, anh Vũ Văn Thắng đặt câu hỏi: “Đề bài: “Sự công bằng kiểu Trung Quốc”, một kiểu đề mở rất hay, học sinh được viết theo khả năng, trình độ và quan điểm của mình. Nhưng tại sao lại lại cho lại cho em học sinh này điểm 0, em đã trình bày theo quan điểm của mình mà, có lạc đề đâu?”
“Giám khảo cho điểm 0 nghĩ gì khi dư luận thì gây thành bão để ủng bộ bài văn đó nhỉ....? Đề văn đề cập tới tính công bằng xã hội mà cho điểm 0 thì thế nào gọi là công bằng nhỉ?” – anh Nguyễn Thành Trung cùng chung quan điểm phản đối điểm 0.
Không chỉ ủng hộ, thậm chí đông đảo độc giả nhất trí cho bài luận điểm 10. “Quá đúng với thực trạng của Trung Quốc bây giờ và cũng quá đúng với Việt Nam! Quá hay, rất dũng cảm. Tôi cho điểm 100/100,10/10,1000/1000” – bạn đọc Trương Văn Đô nhận định.
“Một người dũng cảm , có chí khí khi dám nói lên sự thật. Tôi cho 10+” – một bạn đọc khác viết. “Vì sao cho em ấy điểm 0? Xét về mọi mặt, cả khiến thức xã hội lẫn khiến thức ngôn ngữ em ấy cũng phải đạt điểm 9 (trên 10) ấy chứ!” là ý kiến của bạn đọc Mai Mai.
“Kiểu viết rất hay và đầy bản lĩnh. Không chỉ đúng cho Trung Quốc mà còn quá đúng ở Việt Nam. Thế hệ trẻ phải như vậy! Tôi cho điểm 10”.
“Bài văn quá hay. Đây mới đúng là một sỹ tử có dũng khí, dám đánh đổi cả tương lai của mình để phản ánh cái thối của xã hội. Nếu ở VN có những bài văn nay thì phải cho điểm 10 mới xứng đáng”.
Độc giả Nguyễn Thanh Đức thì nêu ý kiến “giá như ở Việt Nam ta cũng cho làm bài luận tự do trình bày quan điểm, chính kiến như thế này mà không cần chấm điểm”. “Thực trạng VN có lẽ cũng không khác biệt nhiều so với xã hội TQ như bài luận của thí sinh 0 điểm kia. Và thí sinh VN cũng có thể không ít em có cách nhìn nhận về xã hội VN như vậy. Nên mở rộng tự do tư tưởng cho các thí sinh, sẽ có lợi nhiều cho công cuộc giáo dục đào tạo và cho cơ quan làm chính sách của nhà nước” – anh Đức phân tích.
Tuy nhiên, trong khi đó vẫn có những độc giả phản đối kiểu bài viết như thế này và cho rằng không thể lấy lý do “ủng hộ tự do” ra để thể hiện sự thiếu tôn trọng người khác. Anh Nguyễn Việt Dũng viết: “Tôi không ủng hộ những bài thi kiểu này. Dù là thách giám khảo cho điểm 0, hay dùng ngôn ngữ không phải chính thống trong bài thi nó cũng thể hiện sự thiếu tôn trọng kỳ thi, thiếu tôn trong giám khảo. Nếu học sinh đó cảm thấy không thích kỳ thi đó thì có thể không tham gia chứ không nên đi thi để phá hoại kỳ thi và tìm kiếm danh tiếng của mình qua hành động đó. Những học sinh này nếu ra đời, trừ phi tự mình làm chủ nếu không sẽ không hòa nhâp với mọi người và sẽ chỉ là những người thất bại, lập dị mà thôi! Tôi ủng hộ sự tự do nhưng phải có giới hạn và tôn trọng người khác. Tôi tin rằng mọi xã hội đều như vậy!”
Nguyễn Thảo (tổng hợp)